Đi quá gần thì dễ chạm cột và bị phạt, còn đi quá xa thì mất thời gian, ranh giới giữa hai thứ rất hẹp.
Sân trong nhà nhỏ, nhịp độ nhanh hơn.
Đòn đánh lên hiệu quả ở cự ly rất gần. Trọng tài xét cả cách đưa tạ lên chứ không chỉ xét việc tạ có được giữ vững hay không.
Đứng thẳng lên ở đoạn dốc dài làm mất tốc độ đáng kể, nhưng cúi quá thấp lại khó phản ứng với địa hình. Đường đi ngắn nhất giữa hai điểm cũng là đòn khó phản ứng nhất, nên nó là nền tảng của mọi chuỗi tấn công. Đường chạy phía ngoài dài hơn nên nên vượt ở đoạn thẳng, trừ khi đối thủ đã kiệt sức và không thể đáp trả.
Bơi ếch chậm hơn bơi trườn sấp. Đâm thẳng nhanh nhất trong các đòn kiếm.
Tư thế cúi thấp giảm lực cản khi đổ đèo. Đứng chắn hướng đi hiệu quả hơn lao vào tranh chấp, nhất là ở khu vực gần vòng cấm nơi một quả phạt đền là quá đắt. Giảm tốc để canh ván giậm nhảy là lỗi khiến thành tích giảm rõ, chạy đà phải được luyện đến mức không cần điều chỉnh.
Ba điểm số cao nhất trong các lượt nhảy được tính vào kết quả cuối cùng ở môn nhảy xa. Bóng rổ tính điểm ba nếu ném ngoài vạch cong, còn trong vạch chỉ tính hai điểm bất kể khoảng cách gần xa. Nhảy sớm nửa nhịp khiến bóng đi qua đầu, còn nhảy muộn thì không đủ độ cao để chạm bóng trước hậu vệ.
Sút bóng bằng mu bàn chân cho lực mạnh nhất. Chuỗi đổi tay liên tiếp tạo ra khoảnh khắc mất thăng bằng của người phòng ngự, đó chính là lúc để vượt qua.